|
Tìm em trong cơn mưa…!!!
**************
Tôi xin kể ra đây một câu chuyện mà làm cho tôi và tất cả các thí sinh cũng như phụ huynh ở cụm Thủ Đức rất cảm động trước lòng nhiệt huyết của các tình nguyện viên ở đây…như một lời tri ân, một lời cảm ơn sâu sắc đến những người đã chăm lo cho từng giấc ngủ, từng bửa ăn, từng sinh hoạt đời thường của các thí sinh và phụ huynh…những người đã không quản ngại gác lại những kỳ thi của bản thân để “bám “ theo các thí sinh “trên từng cây số” (cái điều mà tôi đã không làm được!), gác lại những nỗi lo toan riêng của riêng mình để cùng chia sẻ, cùng gánh vác những nỗi lo, những khó khăn của từng phụ huynh và thí sinh…những người đã luôn sẵn sàng làm anh, làm chị, làm bạn để luôn luôn lắng nghe và luôn luôn thấu hiểu mọi tâm tư, trăn trở của từng thí sinh và phụ huynh….những người mà tận đáy sâu lòng mình tôi cảm phục và biết ơn sâu sắc!
Đã hơn nửa tháng qua đi kể từ khi chúng tôi chia tay với các tình nguyện viên khu vực Thủ Đức, tôi vẫn nhớ như in những kỷ niệm tuyệt vời ở đó…hơn 2 năm, kể từ khi tôi vào cái đất phồn hoa đô hội này để học tập, tôi đã không ít lần khao khát cái tình đồng hương, khao khát hương Huế trong từng hơi thở…và các anh, các bạn của tôi_những tình nguyện viên ở đây đã đem đến cho tôi được điều đó! 4 ngày ở nhà bác Bảo Kỳ, nơi mà chúng tôi được sắp sếp để ở cho các thí sinh tiện đường đi thi…đó là khoảng thời gian đẹp nhất và ý nghĩa nhất trong những năm tháng ở cái đất Sài Gòn này của tôi…tôi nhớ, nhớ, nhớ..nhiều lắm!
Mỗi ngày ở Thủ Đức cùng các thí sinh, các phụ huynh và các tình nguyện viên quả thật là mỗi ngày vui…thật nhiều, thật nhiều kỷ niệm đã được dệt nên từ những ngày ngắn ngủi đó. Và điều mà làm tôi nhớ nhất và cảm động nhất là một kỷ niệm mà chúng tôi vẫn thường đùa với nhau khi nhắc lại với cái tên rất dễ thương là “ tìm em trong cơn mưa..!!!!”.
Đó là buổi sáng ngày 09/ 07_ buổi đầu tiên “ ra trận “ của các thí sinh, trong đó có em gái của tôi…
Buổi tối trước ngày đi thi, các anh cũng đã tổ chức một buổi sinh hoạt nho nhỏ để củng cố tinh thần và truyền đạt kinh nghiệm cũng như dặn dò các thí sinh. Tất cả chúng tôi_những thí sinh, phụ huynh và các tình nguyện viên…không phân biệt lứa tuổi…như những người bạn thân thiết cùng khoát vai nhau hát vang bài ca “niềm tin chiến thắng”…muôn lòng cùng chung một ước mong sao cho các “ sĩ tử “ đi thi được “ vinh quy bái tổ”…
Sáng hôm đi thi, cả nhà ngủ dậy thật sớm để chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cho các thí sinh…không ai nói ai nhưng tất cả đều có chung một tâm trạng rạo rực, lo lắng cứ như chính mình là người đi thi vậy.
Buổi sáng các thí sinh đi thi, thời gian quả thật là dài đối với cả nhà...không khí dường như thật ngột ngạt và nóng nực…ai nấy đều đi ra đi vào trông đợi từng thí sinh đi thi về…cái cảm giác đó thật là đáng sợ…ai bảo “đợi chờ là hạnh phúc” nào!
Rồi các thí sinh cũng lần lượt về nhà với tâm trạng khá phấn khởi…em Hiểu Ý và Thanh Thảo làm bài khá ổn…thế là chỉ còn một thí sinh nữa thôi_em gái tôi...đáng lẽ nó phải về nhà lúc 10h30’ chứ…ấy thế mà giờ đã qua 11h vẫn chưa thấy bóng dáng nó đâu…cả nhà lo lắm, nhất là mẹ tôi! Tiếng thở dài cứ dồn dập trong chờ đợi…
Đã trưa nên tôi cùng anh Hớn lo công tác hậu cần_chuẩn bị cơm cho cả nhà và đặc biệt là đảm bảo ăn uống đúng giờ giấc cho các thí sinh chiều tiếp tục đi thi…đang lúc đợi cơm thì anh Hòa gọi điện báo một tin khủng khiếp như sét đánh ngang tai_em gái tôi đã bị lạc đường. Lúc đó tôi rất hoản loạn và anh Hớn cũng vậy, tôi lại càng lo lắng hơn khi nghĩ nếu mẹ tôi biết bà sẽ như thế nào…anh Hớn bảo tôi đứng đợi lấy cơm còn anh chạy đi tìm em gái tôi, tôi gọi điện nhờ Doanh xuống quán phụ tôi đem cơm lên. Trên nhà, anh Việt cùng Cường cũng đã đi lên trường thi tìm em tôi.
Doanh bảo mẹ tôi cũng đã biết chuyện em tôi đi lạc rồi, rồi cả 2 đứa lặng thinh đem cơm lên nhà, Doanh dành xách cơm cho tôi, tôi chỉ đi tay không thế mà vẫn thấy thật nặng nề…nặng từ trong lòng nặng ra…khi tôi và Doanh lên tới cổng nhà thì thấy mẹ tôi, Thanh Thảo, cô Khanh_mẹ Thanh Thảo và Hiểu Ý đã đứng đó từ bao giờ với vẻ mặt đầy lo lắng…không khí nặng nề đến dễ sợ….tôi mang cơm vào nhà và bảo Thảo cùng Ý ăn cơm đi rồi nghỉ chút mà đi thi nhưng 2 đứa nhất quyết đợi em tôi về đã…
Lúc đó sao mà thời gian trôi qua chậm thế, thêm một giây một phút thôi cũng làm cho nỗi lo lắng thêm bao trùm lấy không gian…
11h15’
11h16’
11h17’
……
Thời gian cứ chậm chạp trôi qua như trêu ngươi với chúng tôi...niềm hy vọng chợt đến rồi lại vụt trôi qua theo từng tiếng chuông điện thoại…từng tiếng thở dài đầy lo lắng trong bầu không khí lặng im nghe rõ từng tiếng một…
Ông Nguyễn Du nói thật đúng mà : “ Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ!”, trời bắt đầu mưa nữa rồi, mưa càng lúc càng to, tiếng mưa hòa lẫn với tiếng lòng nghe mà xa xăm, chua chát quá! Chợt nhớ tới lúc đi em tôi và cả các anh không ai mang theo áo mưa cả nên Doanh vội vã đội dù mang theo áo mưa lên cho mọi người…
Cuối cùng trời cũng không phụ lòng người. Tiếng chuông điện thoại reo lên, tôi bắt máy, lúc đó tôi không để ý đầu dây là ai nữa mà chỉ cần nghe được là đã tìm thấy em gái tôi, tôi vui mừng báo tin cho cả nhà, mọi người như thấy nhẹ nhõm cả người…
11h30’,em tôi được anh Hòa chở về. Nhưng mọi người lại báo tin là không tìm thấy anh Việt do anh Việt mải đi tìm em tôi mà lại không mang theo điện thoại nữa…thế là mọi người tập trung đi tìm anh Việt. Mưa mỗi lúc một lớn…chỉ sợ anh bị cảm lạnh mà thôi!
Phải 15p sau, anh Việt mới đội mưa trở về, áo quần anh ướt nhẹp…mọi người chưa kịp hỏi anh lời nào thì anh đã hỏi em gái tôi về chưa rồi, anh bảo anh chưa dám về, anh sợ phụ huynh sẽ nổi giận nếu em tôi chưa được tìm thấy…tôi nghe mà thấy thương anh quá!
Chuyện đã chịu dừng tại đó đâu, giờ thì đến lượt Doanh “ mất tích” cũng chỉ vì mãi đi tìm anh Việt…mọi người lại đi tìm Doanh…khổ thế đấy!
Phải đến 12h mọi người mới trở về an toàn và đầy đủ, lúc đó cả nhà mới thở phào nhẹ nhõm và cùng nhau ăn cơm. Riêng anh Việt và anh Hớn phải về kí túc xá thay áo quần, còn Doanh và Cường cứ để quần ướt thế mà cùng ăn cơm vui vẻ với cả nhà…tiếng cười đùa, tiếng trêu nhau lại vang lên giòn giã trong tiếng mưa rơi….
Thế là những ngày thi cũng đi qua, “cuộc vui nào cũng đến hồi kết thúc”…và chúng tôi phải chia tay nhau, chia tay với các anh tình nguyện viên, chia tay với “ngôi nhà vui vẻ” đó…đành thế thôi, cuộc sống là vậy mà, nào có nỗi vui nào kéo dài được lâu đâu…và sau mỗi niềm vui là những nổi nhớ và nổi buồn vô tận…giờ tôi đã thấm thía được điều đó! Nhưng mà gặp được nhau, âu đó cũng là một cái duyên và đã mến nhau, đã vui vẻ bên nhau lại là một cái duyên lớn nữa…và tôi trân trọng điều đó!
Cả nhà àh? không biết cả nhà có đọc được bài viết này không? Bài viết này tôi viết bằng tất cả tình thương và nổi nhớ…tôi nhớ cả nhà nhiều lắm! Thời gian sẽ trôi qua nhưng những ngày tháng vui vẻ bên cả nhà tôi sẽ nhớ mãi…nhớ từng giây từng phút, nhớ từng khoảng khắc vui vẻ khi ở bên nhau, nhớ từng ánh mắt buồn lúc chia tay, nhớ từng khuôn mặt…nhớ …nhớ…nhớ tất cả…thật rõ ràng và sâu sắc…vì tất cả đã in sâu vào trái tim này! |